May 1, 2013

Nguồn mở cho những người mới bắt đầu hoàn toàn


Open source for absolute beginners
By Elena Blanco, Published: 31 January 2006, Reviewed: 27 March 2012

 
Lời người dịch: Bạn đã bao giờ sử dụng phần mềm tự do nguồn mở (PMTDNM) chưa? Nếu bạn sử dụng Internet thì có thể bạn đã và đang sử dụng PMTDNM rồi mà không hay biết đấy. Có vô số các PMTDNM trên thế giới mà bạn có thể tải về đề sử dụng một cách tự do. Nhưng mấu chốt của PMTDNM không nằm ở chỗ được sử dụng tự do, mà nằm trong các giấy phép đi kèm với các PMTDNM đó. Bạn đọc hết bài và chắc chắn bạn sẽ hiểu hơn về chúng.
Có lẽ bạn đã nghe rồi về phần mềm nguồn mở (PMNM) và bạn hoàn toàn không thể tin rằng nó đưa ra một cách thức sử dụng phần mềm một cách tự do. Có lẽ bạn đã nghe rằng nguồn mở là một phong trào của những người đàn ông (và một số đàn bà) tán thành việc để râu và đi dép sandal. Có lẽ bạn đơn giản không biết nó là gì và bạn muốn phát hiện ra nhiều hơn nữa. Bất kể động lực của bạn là gì, thì luôn là đúng lúc để bắt đầu học về phần mềm tự do nguồn mở (PMTDNM).
Phần mềm nguồn mở là gì?
Hãy hỏi đặc trưng chính xác định PMNM là gì và hầu hết mọi người sẽ nói cho bạn Nó là tự do! Trong khi điều này thường là đúng thì điều này lại không phải là đặc trưng xác định. Mấu chốt để hiểu ý nghĩa của PMNM nằm trong giấy phép.
Bạn có thể thậm chí không nhận thức được rằng hầu như tất cả các phần mềm đi với một giấy phép. Phần mềm là tư liệu bản quyền và giấy phép là cần thiết để cho phép bạn biết bạn có thể làm gì với phần mềm. PMNM luôn là phần mềm đã được phát hành theo một giấy phép được tổ chức Sáng kiến Nguồn Mở - OSI (Open Source Initiative) chứng thực. Các giấy phép đó được chứng thực để đáp ứng được các tiêu chí của Định nghĩa Nguồn Mở.
Các tiêu chí bao gồm việc trao quyền tự do phân phối lại phần mềm, truy cập tới mã nguồn, và quyền để sửa đổi mã nguồn đó và phân phối phiên bản được sửa đổi của phần mềm. Tất nhiên các vấn đề cấp phép có thể không phải là mối quan tâm đặc biệt của bạn. Tuy nhiên, đối với PMNM, chúng là sống còn vì chỉ giấy phép đó trao cho bạn, như một người nhận phần mềm, quyền được đặt ra trong Định nghĩa Nguồn Mở.
Vậy nó là tự do hay không?
Không có điều gì trong một giấy phép do OSI phê chuẩn cấm bất kỳ ai lấy tiền đối với một mẩu PMNM đặc biệt nào. Tuy nhiên, điều này hiếm khi xảy ra. Vì giấy phép cho phép bất kỳ ai cũng phân phối lại được phần mềm một cách tự do, nên bất kỳ khách hàng nào cũng có thể làm hàng triệu bản sao và chỉ để cho chúng đi. Việc lấy tiền phí của một giấy phép đối với PMNM chỉ không phải là một cách thực tế để kiếm tiền. Nhưng mà có, có những cách thức khác để kiếm tiền với phần mềm hơn chỉ là lấy tiền phí để cho phép mọi người sử dụng nó. Điều quan trọng để lưu ý là chi phí thấp của việc có PMNM là bởi một sản phẩm có phép và không phải là tiêu chí cho một giấy phép như vậy. Có cả những giấy phép khác nữa.
Phần mềm tự do có là y hệt như PMNM?
Có và không.
Nói phần mềm tự do là được Quỹ Phần mềm Tự do – FSF (Free Software Foundation) bảo vệ. Tự do ở đây luôn có nghĩa là tự do với ý của quyền tự do, không phải ý không có chi phí về tiền. Nó được đưa ra từ lâu, trước khi nói PMNM ra đời. Theo cách y hệt mà OSI là người nắm toàn quyền của định nghĩa nguồn mở, FSF là người nắm toàn quyền về Định nghĩa Phần mềm Tự do. Tuy nhiên, hoàn toàn có khả năng rằng một giấy phép có thể được FSF gọi là tự do cùng một lúc được OSI chứng thực như là nguồn mở. Quả thực, giấy phép phần mềm tự do nổi tiếng nhất, GPL cũng là một giấy phép mà OSI đã chứng thực.
Một điểm cuối cùng. Đừng có bị lạc lối nếu bạn đi qua khái niệm phần mềm miễn phí (freeware). Đây không phải là PMNM. Nó cũng không phải là phần mềm tự do (theo nghĩa của FSF). Nó chỉ là phần mềm không có chi phí tài chính. Một lần nữa, khái niệm này tới từ một kỷ nguyên sớm hơn. Bây giờ nó không được tán thành nhiều.
Để tìm thêm nhiều hơn, hãy thử xem lưu ý ngắn gọn này của OSS Watch: PMNM là gì?
Thế giới nguồn mở làm việc như thế nào?
Vì sao bất kỳ ai cũng có lẽ muốn cho đi chương trình phần mềm mà họ đã đổ mồ hôi sôi nước mắt? Và làm thế nào họ cho đi được? Hơn nữa điều gì sẽ xảy ra sau khi phần mềm đã được phát hành đối với tất cả các đồ lặt vặt đó? Ai sẽ chăm sóc nó và sản xuất các phiên bản mới và được cải tiến? Để trả lời cho các câu hỏi đó chúng ta phải xem xét nguồn mở như một phương pháp luận phát triển phần mềm, và trong ngữ cảnh của việc xây dựng cộng đồng.
Nguồn mở được một số người phát triển, họ có thể không có sự kết nối với nhau ngoài sự quan tâm trong dự án nguồn mở đó. Hệ quả là, các phương pháp luận phát triển phần mềm được áp dụng là không y hệt nhau như những gì được thấy trong các dự án phát triển nguồn đóng.
Vì nguồn mở được một nhóm các cá nhân phát triển với một sự quan tâm được chia sẻ trong dự án nên cộng đồng những người sử dụng và các lập trình viên này là chìa khóa cho sự tiến bộ của bất kỳ dự án nguồn mở nào. Các tài liệu sau xem xét các khía cạnh khác nhau của cả phương pháp luận phát triển và cộng đồng trong nguồn mở.
Tôi có thể thử một số PMNM này không?
Nếu bạn đang đọc trang này trực tuyến, thì có những cơ hội là bạn đang sử dụng hoặc đang tương tác rồi với một số PMNM.
TheOpenDisc - là một PMNM tuyệt vời có thể cài đặt được trên các máy tính cá nhân Windows của bạn. Nó mang tới cùng thứ tốt nhất của trình thư điện tử máy trạm, trình duyệt web, bộ phần mềm văn phòng và hơn thế nữa, tất cả trên một đĩa CD đơn giản để sử dụng cho sự cài đặt (hoặc bỏ cài đặt) dễ dàng. Thậm chí có một phiên bản chuyên dụng của OpenDisc được gọi là OpenEducationDisk mà nó là một sửa đổi của định dạng OpenDisk từ các giáo viên và các chuyên gia máy tính với một niềm đam mêm cho giáo dục.
Bạn có thể tải về ảnh ISO cho cả 2 đĩa CD đó sao cho bạn có thể tự mình đốt 1 đĩa CD. Và vì nó là PMNM, bạn có thể làm bao nhiêu bản sao tùy bạn thích cho các bạn bè hoặc đồng nghiệp của bạn.
Nếu bạn chưa từng bao giờ sử dụng Linux, bạn có thể muốn khai thác nó và một vài ứng dụng nguồn mở phổ biến mà không phải cố để cài đặt phần mềm. Chúng tôi gợi ý rằng bạn bắt đầu bằng việc xem Ubuntu, một phát tán Linux rất phổ biến [http://www.ubuntu.com/]. Vì sao không viếng thăm website Ubuntu để tải Ubuntu về trên một đĩa CD hoặc USB và chạy nó từ đó.
Có vô số các ứng dụng nguồn mở và quả thực các hệ điều hành có sẵn để tải về từ Internet. OSS Watch có một số lưu ý ngắn gọn cho việc khai thác một số phần mềm có sẵn. Một nơi tốt lành để bắt đầu có lẽ là chỉ dẫn các Mẹo hàng đầu về cách để chọn PMNM có sẵn.
Các nguồn bên ngoài:
Nằm trong vòng lặp
Để giữ được cập nhật với những gì đang xảy ra trong thế giới PMNM khi nó liên quan tới khu vực hàn lâm tại Anh mà bạn có thể muốn
OSS Watch cũng đưa ra các hội thảo tư vấn đặc thù các trường cho các trường đại học và cao đẳng tìm kiếm sự trợ giúp trong tư duy thông qua sự tham gia của họ với PMTDNM.
Thừa nhận
Tài liệu này có các ảnh được cấp phép Creative Commons cho những người sử dụng của Quỹ Phần mềm Tự do và những người sử dụng Flickr, WingedWolf, Brice FotoColin 30d.
Perhaps you have already heard about open source software and you can’t quite believe that it offers a way to use software for free. Perhaps you have heard that open source is a movement espoused by men (and some women!) sporting beards and sandals. Perhaps you have simply no idea what it is and you want to find out more. Whatever your motivations, it’s always a good time to start learning about free and open source software.
What is open source software?
Ask what the main defining characteristic of open source software is and most people will tell you It’s free! Whilst this is usually true it is not the defining characteristic. The key to understanding the meaning of open source software lies in the licence.
You may not have even been aware that virtually all software comes with a licence. Software is copyright material and the licence is needed to let you know what you can do with the software. Open source software is always software that has been released under a licence that has been certified by the Open Source Initiative (OSI). These licences are certified to meet the criteria of the Open Source Definition.
The criteria include granting of the right to freely redistribute the software, access to the source code, and the permission to modify that source code and distribute the modified version of the software. Of course licensing issues may not be of any particular interest to you. For open source software, however, these are crucial because only the licence gives you, as a receiver of the software, the permissions laid out in the Open Source Definition.
So is it free or not?
Nothing in an OSI-approved licence prohibits anyone from charging for a particular piece of open source software. However, this rarely happens. Since the licence enables anyone to redistribute the software freely, any customer could make a million copies and just give them away. Charging a licence fee for open source software just isn’t a practical way to make money. But yes, there are other ways to make money with software than merely charging a fee to let people use it. The important thing to note is that the low cost of acquiring open source software is a by-product of the licence and not a criteria for such a licence. There are others as well.
Is free software the same as open source software?
Yes and no.
The expression free software is championed by the Free Software Foundation (FSF). Free here always means free in the sense of freedom, not in the sense of having no monetary cost. It was coined long before the expression open source software came along. In the same way that the OSI is the arbiter of open source definition, the Free Software Foundation is the maintainer of the Free Software Definition. However, it is entirely possible that a licence can be deemed free by the FSF at the same time as being certified as open source by the OSI. Indeed, the best known free software licence, the GNU General Public License is also an OSI-certified licence.
One final point. Do not be mislead if you come across the term freeware. This is not open source software. It is also not free software (in the FSF sense). It is merely software with no financial cost. Again, this term comes from an earlier era. It is much deprecated these days.
To find out more, try this OSS Watch briefing note: What is open source software?
How does the open source world work?
Why would anyone want to give away the software program that they have sweated blood and tears over? And how do they give it away? Moreover, what happens after the software has been released to all and sundry? Who looks after it and produces new and improved versions? To answer these questions we must consider open source as a software development methodology, and in the context of community building
Open source is developed by a number of people who may have no connection to one another apart from their interest in the open source project. Consequently, the software development methodologies adopted are not the same as those found in closed source development projects.
Since open source is developed by a group of individuals with a shared interest in the project this community of users and programmers is key to the advancement of any open source project. The following documents look at various aspects of both the development methodology and community in open source.
Can I try some of this open source software?
If you are reading this page online, chances are that you are already using or interacting with some open source software.
TheOpenDisc- is an excellent source of open source software that can be installed on your Windows PC. It brings together best of breed email client, web browser, office suite and more, all on one simple to use cd for easy installation (or uninstall). There is even a specialized version of the OpenDisc called the OpenEducationDisc which is a modification of the OpenDisc format by teachers and computer specialists with a passion for education.
You can download the ISO image for both of these CDs so that you can burn a CD yourself. And, because it is open source software, you can make as many copies as you like for your friends or colleagues.
If you have never used Linux, you may want to explore it and some common open source applications without going to the effort of installing the software. We suggest that you start off by looking at Ubuntu, a very popular Linux distribution [http://www.ubuntu.com/]. Why not visit the Ubuntu website to download Ubuntu onto a CD or USB stick and run it from there.
There are a huge number of open source applications and indeed operating systems available for download from the Internet. OSS Watch has a number of briefing notes exploring some of the software available. A good place to start might be the Top Tips guidance on how to choose open source software.
External resources:
Stay in the loop
To keep up to date with what is happening in the open source world as it relates to the academic sector in the UK you may wish to
OSS Watch also provides institution specific consultation workshops for universities and colleges seeking assistance in thinking through their engagement with free and open source software.
Acknowledgements
This document contains Creative Commons licensed images by the Free Software Foundation and Flickr users WingedWolf, Brice Foto and Colin 30d.
 
 
Dịch: Lê Trung Nghĩa
http://vnfoss.blogspot.com/2013/03/nguon-mo-cho-nhung-nguoi-moi-bat-au.html
 

Sep 4, 2012

5 công cụ giúp xóa vĩnh viễn dữ liệu

Tuấn Trần

Các công cụ miễn phí Disk Wipe, DBAN, Secure Erase, Parted Magic, Eraser giúp bạn dễ dàng xóa vĩnh viễn dữ liệu trước khi vứt bỏ hay tặng bạn bè, người thân các ổ USB Flash, ổ đĩa cứng (HDD) hay ổ thể rắn (SSD) cũ.
Ngoài việc sao chép dữ liệu từ ổ cứng cũ sang ổ cứng mới, bạn nên xóa vĩnh viễn dữ liệu trên ổ cứng cũ để đảm bảo các dữ liệu của bạn không “rơi vào tay” người khác. Xóa dữ liệu không đơn giản chỉ là chọn dữ liệu và nhấn phím Delete. Thay vào đó, bạn cần dùng đến biện pháp “bạo lực” hay các phần mềm, công cụ chuyên dụng giúp xóa hoàn toàn dữ liệu, không thể khôi phục.


Nếu bạn vứt bỏ ổ cứng cũ, cách đơn giản và an toàn nhất là dùng búa đập nát ổ cứng. Nếu bạn dự định tặng lại ổ cứng cho bạn bè người thân, bạn có thể dùng phần mềm mã hóa toàn bộ dữ liệu trên ổ cứng hay dùng công cụ chuyên dụng xóa dữ liệu. Quá trình mã hóa dữ liệu mất nhiều thời gian hơn so với việc dùng công cụ xóa vĩnh viễn dữ liệu, bài viết sẽ hướng dẫn bạn dùng các công cụ miễn phí Eraser, Disk Wipe, DBAN, Secure Erase, Parted Magic để xóa dữ liệu không thể khôi phục, phù hợp với từng loại ổ cứng có trên thị trường như ổ USB Flash, HDD, SSD.

Trước tiên, bạn cần đảm bảo sao chép tất cả dữ liệu từ ổ cứng cũ sang ổ cứng mới. Tiếp theo, bạn cần đảm bảo nguồn điện cấp cho máy tính, vì nếu mất điện trong quá trình xóa hoàn toàn dữ liệu, ổ cứng có thể bị lỗi và không thể sử dụng.

Disk Wipe Disk Wipe hỗ trợ tốt việc xóa hoàn toàn dữ liệu trên ổ USB Flash và ổ đĩa cứng HDD. Bạn tải công cụ Disk Wipe, giải nén, khởi chạy tập tin diskwipe.exe, không cần cài đặt. Giao diện chương trình đơn giản, dễ sử dụng. Tại ô Disk To Wipe, chọn ổ cứng/USB Flash bạn muốn xóa vĩnh viễn dữ liệu. Nhập số lần ghi đè dữ liệu tại ô Passes, mặc định là 1 (nên ít nhất là 3 lần ghi đè dữ liệu). Chọn phương thức ghi đè dữ liệu Blank Disk hay Random Data. Nhấn nút Erase để thực hiện. Nếu xóa dữ liệu trên ổ cứng HDD, trước tiên bạn nên thiết lập trong BIOS chế độ giao tiếp ổ cứng là IDE để quá trình xóa dữ liệu diễn ra suôn sẻ.

Ảnh: Tuấn Trần

DBAN DBAN hỗ trợ tốt cho việc xóa dữ liệu ổ cứng HDD. Bạn tải DBAN về máy tính, ghi tập tin vừa tải về vào đĩa CD trống và khởi động máy tính từ đĩa CD này. Chú ý không giải nén tập tin tải về.

Giao diện DBAN đơn giản, dễ dùng, không bắt mắt. Bạn chọn ổ đĩa cần xóa dữ liệu, nhấn phím M chọn phương pháp xóa: Quick Erase, RCMP TSSIT OPS-II, DoD Short, DoD 5220.22-M, Gutmann Wipe, PRNG Stream. Mặc định, công cụ DBAN chọn phương pháp xóa DoD Short, ghi đè dữ liệu 3 lần. Nhấn phím F10 để thực hiện xóa dữ liệu. Tùy theo phương pháp xóa dữ liệu bạn chọn, dung lượng ổ cứng mà thời gian xóa dữ liệu nhanh hay chậm.

Ảnh PCWorld
Secure Erase
Secure Erase thích hợp cho xóa dữ liệu trên ổ thể rắn SSD. Sau khi tải Secure Erase về máy tính, giải nén tập tin, bạn cần ghi tập tin HDDErase.iso vào đĩa CD trắng, và khởi chạy máy tính từ đĩa CD này. Sau khi khởi động máy tính từ CD, bạn gõ chữ hdderase trong cửa sổ màn hình DOS, nhấn Enter để tiến hành xóa dữ liệu. Secure Erase hiện chỉ dừng ở phiên bản 4.0. Nếu bạn cần công cụ xóa dữ liệu ổ SSD trực quan hãy dùng Parted Magic.

Ảnh Tuấn Trần
Parted Magic
Parted Magic hoạt động tương tự Secure Erase nhưng có giao diện thân thiện với người dùng hơn. Bạn truy cập trang chủ và chọn công cụ Parted Magic phù hợp: Parted Magic dành cho máy tính Pentium II/III, X86_64 kernal và bản dành cho hầu hết người dùng. Tải Parted Magic về máy tính, ghi tập tin pmagic_2012_08_09.iso vào đĩa CD trắng, và khởi chạy máy tính với đĩa CD này.

Giao diện Parted Magic trực quan, giống như Windows. Nhấn nút Start góc trái, trong tùy chọn System Tools, chọn mục Erase Disk. Chọn Internal: Secure Erase command writes zeroes to entire data area để xóa dữ liệu ổ thể rắn SSD. Nhấn Continue, chọn ổ đĩa và nhấn nút OK để xóa vĩnh viễn dữ liệu. Nếu Parted Magic đề nghị chạy chế độ xóa dữ liệu nâng cao Enhanced Secure Erase, hãy nhấn No.

Ảnh PCWorld
Eraser - xóa vĩnh viễn tập tinNếu bạn chỉ cần xóa hoàn toàn tập tin trên ổ cứng HDD, công cụ Eraser sẽ là trợ thủ đắc lực cho bạn. Tải Eraser về máy tính, khởi chạy tập tin Eraser 6.0.10.2620.exe và cài đặt công cụ Eraser vào máy tính.

Nhấn chọn mục Erase Schedule, chọn New Task, Add Data, chọn tập tin bạn cần xóa vĩnh viễn dữ liệu. Tiếp theo, nhấn chọn mục Settings để chọn phương pháp xóa dữ liệu. Eraser cung cấp nhiều phương pháp xóa dữ liệu cho bạn tùy chọn. Lời khuyên, nên chọn phương pháp xóa ghi dữ liệu từ 3 lần. Nhấn Save Settings lưu các thiết lập. Eraser cũng hỗ trợ xóa nhanh tập tin khi nhấn phải chuột từ trong cửa sổ Windows Explorer, tương tự các công cụ xóa dữ liệu khác.

Ảnh: Tuấn Trần   

Tony Jaa – Panom Yeerum





Just The Facts:
  • Name : Panom Yeerum (Thai : พนม ยีรัมย์)
  • Birth name : Worawit, but Tony changed it into Panom several years ago (July 31, 1998) after his father had a premonition dream
  • Nicknames : Jaa Panom, Jaa or P’Jaa
  • Birth date : 5 February 1976, making him 30 years old
  • Birth place : Surin province in Isaan area (North-East of Thailand)
  • Height & Weight : 172 cm (around 5’6″) and 62 kg (around 136 lbs)
  • Living in Bangkok and Surin (Thailand)
  • Siblings : Two sisters and one brother (Waewsiri, Hattaya and Taweesak). Tony Jaa is the third.
  • Education : Maha Sarakhma Physical Education College
  • Nationality : Thai
  • Languages : Thai, Khmer and english (learning)
  • Religion : Buddhism. Tony meditates and goes to the temple everyday.
  • Status : not married
  • Pets : two elephants named Dokmai (Flower) and Baimai (Leaf), 50 and 60 years old!
  • Likes : Hip Hop music, Linkin Park, karaoke with his friends, visit temples…
  • Hidden talent : Tony has a really pretty voice and likes to sing. You can listen to some of his songs here.
  • Martial Arts skills : Muay Thai Boran, Krabi Krabong, Stick, Sword, Pencak Silat, Capoeira, Wushu, dance and gymnastic…
  • Martial Arts Master : Panna Rittikrai
Did you know that…
  • Tony has trained in Muay Thai since he was 10 years old.
  • As a child, he threatened his father that he would attempt suicide if he was not allowed to study Muay Thai.
  • His father was a Muay Thai boxer and gave Tony his first lessons.
  • His models are Bruce Lee, Jet Li and Jackie Chan.
  • His parents are still living in Surin with Flower and Leaf, two elephants that his family has owned for many years and inherited from his grandparents.
  • His parents were cornacs and rice farmers. Tony Jaa did his first somersaults on his elephants back.
  • His master, Panna Rittikrai, has trained Tony since he was 15 years old.
  • He likes nature and animals.
  • He briefly met Jackie Chan and Steven Seagal several years ago. He had the opportunity to have dinner with Jackie Chan, but he had already boarded a plane when he received the news.
  • He doubled for Sammo Hung when the martial-arts actor made a commercial for an energy drink that required Tony Jaa to grasp an elephant’s tusks and somersault onto the pachyderm’s back.
  • He did a dozen films as a stuntman or actor in Panna Rittikrai’s early films, before shooting Ong-Bak.
  • Tony fought five times in the ring when he was in Muay Thai training camp and won all the matches.
  • The nickname “Tony Jaa” was choosen by Prachya Pinkaew, director of Ong-Bak and Tom Yum Goong.
  • He did a commercial and a publicity tour to promote Thai fruits in China (June 2005).
  • He broke the record for the biggest Muay Thai training session with 1000 persons in Hong Kong (July 2005).
  • His father made a cameo appearance in Tom Yum Goong.

  • Athletic Gold Medalist in the province of Surin
  • Starred in Sing Siam, Directed by Panna Ritthikrai
  • Chairman of the Sword Club, Mahasarakam College of Physical Education
  • Thai Martial Arts Exchange Student in China
  • Speaker for Mahasarakam College of Physical Education on Thai Martial Arts, helping to develop an interest in sports among High School students
  • Athletic Gold Medalist for consecutive years at the National College of Physical Education in Sword-fighting, Gymnastics (Track & Field, Long Jump and High Jump)
  • Representative for the National College of Physical Education to publicize martial arts in eastern provinces
  • Stunt double for Robin Shou in Mortal Kombat: Annihilation (shot on location in Thailand)
  • Choreography and leading role in Ong Bak
  • Choreography and leading role in TOM-YUM-GOONG
TONY JAA FAN CLUB
Tony Jaa International Fan Club
c/o SahamongkolFilm International Co., Ltd
Add.: 388, 9th floor, 3B, S.P. Building (IBM) Phaholyothin Rd, Payathai
Bangkok 10400 Thailand

http://www.tonyjaa.org/facts.shtml



Tony Jaa

Người ta gọi anh chàng có làn da đen nhẻm và “lanh như quạ” là kẻ nối nghiệp xứng đáng của ngôi sao võ thuật Lý Tiểu Long. Xem anh ta dùng đầu gối và cùi chỏ hạ gục đối thủ trên phim, khán giả khoái chí xuýt xoa không ngớt. Đó là Tony Jaa, tâm điểm của cơn sốt phim quyền Thái.
Ngôi sao của Tom Yum GoongOng-Bak The Thai Warrior (tựa tiếng Việt là Truy tìm tượng Phật) – bộ phim quyền Thái từng làm “cháy” các tiệm băng đĩa, từ Bangkok, Hong Kong đến Sài Gòn, Singapore. Vốn xuất thân từ diễn viên đóng thế, chàng trai Thái Tony Jaa đang khiến ông anh Thành Long ở Hong Kong phải để ý tới. Quá chán nản với vụ làm mình làm mẩy đòi tăng lương của nam diễn viên da đen Chris Tucker, Thành Long đã “cố vấn” cho Brett Ratner, đạo diễn Rush Hour 3 đánh tiếng với Tony Jaa.
Hiện vẫn chưa có bản hợp đồng nào chính thức được ký kết nhưng giới thạo tin cho rằng, rất có khả năng người hùng quyền Thái sẽ “lên ngôi” trong phần 3 của Giờ cao điểm. Jean-Claude Van Damme cũng nhận được lời chào mời tham gia phim này. Nếu mọi việc diễn ra tốt đẹp, Rush Hour 3 có thể là dịp tuyệt vời để Tony Jaa bước vào thế giới các ngôi sao hành động ở Hollywood.
Từ một cậu bé chăn voi, “xí” trai và ít nói, lớn lên từ miền quê nghèo vùng đông bắc Thái Lan, Tony Jaa bỗng nhiên được các nhà làm phim quốc tế để ý đến. Ngược thời gian trở về thời điểm năm 2004, khi Tony Jaa đến thành phố Reims của Pháp để tuyên truyền cho phần 1 của Ong-Bak, dân Pháp ngạc nhiên đến độ không thể kiềm chế những tiếng “oh la la” khi Tony Jaa biểu diễn quyền cước trên nền nhạc… hip hop.
Vị đạo diễn tên tuổi Luc Besson, người đứng đằng sau chiến dịch quảng bá tên tuổi của Tony Jaa ở châu Âu đã sớm tinh mắt nhận ra gã trai thấp người nhưng rất săn chắc này sẽ là “con gà đẻ trứng vàng” trong tương lai. Năm ngoái, khi bộ phim Ong-Bak được trình chiếu ở Mỹ, tên tuổi Tony Jaa đã chễm chệ xuất hiện trên tạp chí Time ấn bản châu Á. Website do các khán giả hâm mộ anh trên khắp thế giới lập ra bao gồm đủ thứ ngôn ngữ Anh, Pháp, Đức, Thái, Trung…
Các nhà làm phim Die Hard phần 4 ngỏ ý mời anh vào vai phản diện chính trong phim này. Nhưng Tony đã lắc đầu trước cơ hội làm việc với siêu sao hành động Bruce Willis. Anh tỏ ra khá “cứng đầu” với lập luận: “Tại sao người có màu da sạm luôn được chọn đóng vai bất lương?”. Nhớ lại cảm giác của nhiều năm trước, khi anh lần đầu tiên đặt chân đến thành phố Bangkok phồn hoa, Tony đã sớm nhận được những cái nhìn kỳ thị. Anh nhanh chóng hiểu rằng rất nhiều người nơi đây có thành kiến về những người có ngoại hình giống anh. Kẻ nào có màu da tối thì thường là kẻ xấu xí và thất học. Tony không muốn gặp lại sự bất công đó ở Hollywood và anh quyết định: “Cứ từ từ và hãy chờ xem sao!”.
Giỏi võ nhưng lại… dốt tiếng Anh. Giáo viên dạy kèm Anh văn của Tony Jaa từng ngán ngẩm ta thán sau hai năm kiên nhẫn cố nhồi nhét vào đầu anh học trò những mẫu câu đơn giản. Tony biết điểm yếu của mình rất khó khắc phục nên mọi nỗ lực phấn đấu của anh đều lệch sang hướng rèn luyện thể lực và biểu diễn những đòn thế mới. Anh không muốn gây nhàm chán cho khán giả.
So sánh giữa Ong-Bak (2003) và Tom Yum Goong (2005), khán giả đều có thể dễ dàng nhận ra ở Tony Jaa, võ sĩ có năng khiếu nhào lộn bẩm sinh của một nghệ sĩ xiếc nhưng cách đánh của anh trong hai phim đã có những sự khác biệt cơ bản. Ong-Bak nhan nhản những cú đánh như “bổ củi” vào chỗ hiểm của đối phương bằng cùi chỏ, đầu gối. Trong khi đó, điểm nhấn của Tom Yum Goong lại nằm ở tuyệt chiêu vận nội kình bẻ xương kẻ ác.
Bấy lâu nay, người hâm mộ thể loại phim võ thuật vốn quá quen thuộc với những ngôi sao Trung Quốc lẫy lừng như Lý Tiểu Long, Thành Long hay Lý Liên Kiệt. Trước khi xem phim Tony Jaa, có thể nhiều người đã từng biết đến môn thể thao kick-boxing nổi tiếng của Thái. Theo nhận xét trên tờ Star của Malaysia, Tony Jaa xứng đáng là sứ giả của tinh hoa võ thuật Thái Lan. Nhờ điện ảnh, những nét văn hóa Thái ẩn chứa trong các bài quyền phô diễn trong phần lớn thời gian của những bộ phim có cốt truyện đơn giản.
Biệt danh của Tony Jaa là anh chàng “ba không”: không kỹ xảo, không đóng thế, không dây bảo hiểm. Anh là tín đồ trung thành của các môn thể hình, thể dục dụng cụ, kick boxing, taekwondo, judo và aikido. Tuy lì đòn và bạo lực trong chuyện “tự biên tự diễn” các pha đánh đấm trên phim nhưng ngoài đời Tony là một phật tử biết sống khiêm nhường. Có dạo, một anh phóng viên người nước ngoài cao to gấp đôi Tony tỏ ý muốn thử sức với anh. Ngôi sao quyền Thái chỉ khù khờ, nhún vai: “Tại sao anh cứ nhất quyết muốn làm tôi đau chứ?”. Nói thế thôi, chứ chàng phóng viên kia biết tỏng rằng chỉ cần Tony “cựa quậy” một tí là anh đã phải vội co giò chạy.
(Theo Thanh Niên)
———————————————–

Tony Jaa và đam mê quyền Thái

28 tuổi, Tony Jaa được xem là thế hệ ngôi sao võ thuật mới. “Với những bước chân như bay và một phong cách đặc trưng, anh chàng người Thái Tony Jaa đã sẵn sàng thế chỗ cho Thành Long và Lý Liên Kiệt” – Đó là những lời Time nhận xét về anh.

Hãy tạm quên Thành Long – nay càng lún sâu với mớ phim kiểu Hollywood đầy kỹ xảo và chẳng còn mang chút bản sắc hài hước kiểu Thành Long ngày xưa, và Lý Liên Kiệt – chẳng còn nét anh hùng của Phương Thế Ngọc hay Hoàng Phi Hồng mà mãi đóng những vai côn đồ giang hồ lầm lỳ không nói (vì vốn ngoại ngữ còn kém) khi đóng phim trên đất Mỹ.
Tony Jaa, tên Thái là Phanom Yeerum, được tạp chí Time gọi là “Ngôi sao hành động thế hệ kế tiếp”, cùng lời giới thiệu “Với những bước chân như bay và một phong cách đặc trưng, anh chàng người Thái Tony Jaa đã sẵn sàng thế chỗ cho Thành Long và Lý Liên Kiệt”. Tạp chí này cũng bình chọn bộ phim Ong-Bak của Tony Jaa là một trong mười phim xuất sắc nhất thế giới năm 2003, vì bộ phim này đã công chiếu tại Thái từ năm 2003. Thế nhưng mãi đến năm 2004, bộ phim này mới nổi tiếng trên toàn thế giới khi được công chiếu ở nhiều nước, và vào giữa năm 2005, bộ phim sẽ đến Mỹ.

Trong phim, Tony Jaa thể hiện quyền thái một cách điệu nghệ, nhanh nhẹn, chuẩn xác và đẹp mắt vô cùng. Cảnh anh chàng bị một đám kẻ xấu rượt đuổi trên đường phố đông nghẹt, băng qua những con đường đầy xe, len lỏi giữa những con hẻm chợ đầy người buôn bán chẳng hề xa lạ nếu bạn từng xem phim của Thành long hay Lý Tiểu Long. Thế nhưng, những bước chân thoăn thoắt, các động tác võ thuật điêu luyện chỉ trong một đoạn phim ngắn này, vừa khiến khán giả cười, sợ thót tim, thở phào nhẹ nhõm rồi sẵn sàng vỗ tay thì quả là hiếm thấy!

28 tuổi, Tony Jaa được xem là thế hệ ngôi sao võ thuật mới. Arnold thì đã lo chuyện chính trường. Sylvester đi dẫn chương trình. Jean-Claude Van Damme làm đạo diễn phim video. Thành Long đã gần 50 tuổi. Lý Liên Kiệt thì hầu như chẳng thấy đóng phim. Trong khi đó, Tony Jaa lại xuất hiện trong một bộ phim võ thuật rất “nguyên chất” như kiểu phim võ ngày xưa: không kéo dây, không kỹ xảo, không người đóng thế. “Thành Long, Lý Liên Kiệt, Lý Tiểu Long là những người thầy của tôi, họ khiến tôi có đầy cảm hứng. Lý Tiểu Long có những cú đấm mạnh. Thành Long di chuyển nhanh và rất hài hước. Lý Liên Kiệt thì linh hoạt. Tôi cố gắng tổng hợp tất cả thế mạnh của họ và thêm thắt vào đó cái riêng của mình”, Tony nói. “Năm tôi 12 tuổi, tôi đã mơ ước trở thành ngôi sao võ thuật sau khi xem phim của Thành Long và một phim võ của thái mang tên Sinh ra để chiến đấu. Tôi đến lò võ của ba sau mỗi ngày học để tập Tae Kwon Do, Quyền thái, Đấu kiếm và Thể dục thể hình. Nhưng thần tượng lớn nhất của tôi là Lý Tiểu Long”.

Tony bắt đầu với điện ảnh bằng những vai đóng thế. Cũng chính vì thế, khi anh trở nên nổi tiếng, Tony vẫn tự đóng những cảnh nguy hiểm. “Tôi không muốn đẩy phần nguy hiểm cho những người khác, vì tôi biết cảm giác của một người phải thực hiện điều ấy giùm người khác”. Ngày trước, Tony Jaa tham gia đóng phim vì anh muốn có tiền để vào đại học thể dục thể thao Mahamarakam. Nói về quyền Thái, Tony Jaa rất say sưa. “Tôi cũng không ngừng luyện võ để có thể tiếp tục đóng phần 2 của Ong Bak vì tôi muốn giới thiệu với thế giới về một nét văn hoá của Thái Lan: Quyền Thái! Tôi hy vọng rằng mọi người sẽ yêu thích Quyền Thái, không chỉ vì những pha hành động mà còn vì tinh thần thượng võ của bộ môn võ thuật này”.
Hiện tại, Tony Jaa đang đóng bộ phim Tom Yum Goong. Bộ phim kể về một chàng trai tên Kham đến Úc để giành lại chú voi bị đánh trộm của anh. Tony có cơ hội thể hiện tài võ nghệ của anh khi đụng độ với hai tay vệ sỹ to cao gấp đôi anh! “Tôi vẫn muốn lập nghiệp ở Thái Lan trước đã. Hollywood ư? Có thể, nhưng ở thì tương lai”.
Zing.vn

Vui buồn nghề lập trình

Được nghỉ 3 ngày nên ngồi suy ngẫm về cái nghiệp lập trình viên mà mình đang theo đuổi.
Tường thuật từ một buổi ăn trưa
Một dịp hiếm hoi tôi được ngồi ăn trưa với mấy đứa bạn học chung hồi đại học. Cả bọn đều đang làm cho các công ty phần mềm lớn, ngót ngét cũng được hơn 2 năm rồi.
- Dạo này bên mày “cày” dữ không?
- Cũng như trước. Bị bên kia nó dí giữ quá.
…….
- Bây giờ tao nhận ra rằng đi làm phần mềm là một sai lầm. Tưởng rằng lương cao chứ thật ra chẳng bằng ai. Tao thấy mấy đứa bạn đi làm mấy ngành khác sướng hơn nhiều. Mấy đứa đi làm sales giàu quá trời.
- Còn mấy đứa bạn tao đi làm bên ngành ngân hàng cũng đã lắm.
- Tính ra thì học y hoặc dược hơi cực nhưng bây giờ đứa nào cũng ngon lành.
Câu chuyện tiếp tục với đề tài liên quan đến các ngành nghề khác. Ở thời buổi này thì cả bọn thấy làm nghế gì cũng sướng hết, vừa có thu nhập cao lại vừa lý thú, trừ cái nghề lập trình viên mà cả bọn đang theo đuổi!
Hỡi ôi! Cái nắng đổ lửa của Sài Gòn cũng không làm tôi choáng bằng nỗi băn khoăn về cái nghề mà mình đang theo đuổi. Ai cũng đổ xô đi học công nghệ thông tin, ai cũng nói ngành này là “hot” nhất, triển vọng nhất, tốt nhất, và sướng nhất. Thế mà ngay ở đây, những kỹ sư phần mềm mà kinh nghiệm làm việc còn ít hơn cả “kinh nghiệm” ngồi trên ghế giảng đường Đại học, với bao ước mơ, hoài bão và nhiệt huyết, lại có cái nhìn thực tế thật phũ phàng vậy.
Ok. Phần “tâm trạng” mở đầu như vậy là đủ rồi. Bây giờ tôi thử liệt kê những cái “nghĩ quẩn” của mình về nghề lập trình viên (hay là kỹ sư phần mềm, hay là chuyên viên phát triển phần mềm, hay là thợ code, hay là công nhân kỹ thuật cao, hay là những chuyên viết chat Yahoo! lén,…)
1) Làm phần mềm không có thu nhập cao
Đây là thực thế phũ phàng nhất đang đè nặng lên đầu óc của các lập trình viên chúng ta, nặng đến nỗi đôi lúc có người không thể đè nỗi phím Shift trên bàn phím.
Vâng, theo tất cả các khảo sát về tiền lương thì làm việc trong ngành CNTT sẽ có mức lương cao nhất.
Điều đó đúng nhưng chưa đủ. Mức lương khởi đầu thì cao thật, nhưng sau đó thì… Làm sao ta có thể toàn tâm toàn ý fix bug được nếu như biết được đứa bạn cấp III của mình bây giờ đang làm cho các tập đoàn kinh tế nước ngoài với mức thu nhập trên 10 triệu. Làm sao không thể nóng đầu được nếu như biết được lúc mới ra trường mức lương của nó chỉ bằng phân nửa của ta.
Vâng, lương khởi điểm thì cao nhưng tăng không nhanh. Có tăng thì cũng tăng không nhiều. Có nơi chịu tăng nhiều thì không có thưởng. Ngoài những cái đó thì chẳng còn thu nhập nào khác, cũng ít có cơ hội để “đánh lẻ” bên ngoài vì công việc chính đã quá bận rộn rồi.
2) Làm phần mềm lại rất cực
Cái cực đầu tiên là áp lực thời gian. Điều này thì không cần phải nói nhiều rồi.
Bây giờ nói đến môi trường làm việc. Nếu ai chưa từng làm phần mềm thì có thể hình dung thế này.
Thử tưởng tượng bạn bước vào một khu nhà rộng lớn, rất yên tĩnh và hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Bạn bước đến cửa ra vào và biết rằng ở đây những người bảo vệ làm việc 24 giời/ngày, suốt 365 ngày/năm. Bước vào bên trong nữa, bạn sẽ thấy ở đấy không khí rất âm u, hoàn toàn không có ánh sáng tự nhiên. Cũng dễ hiểu thôi, vì mọi nơi ở đây đều không có cửa sổ. Nếu có cửa sổ thì cũng luôn bị đóng kín lại.
Bạn bước vào sâu hơn nữa và thấy các căn phòng được ngăn ra, bên trong từng căn phòng lại được ngăn ra thành từng buồng nhỏ hơn nữa. Mỗi buồng đều có diện tích như nhau, rất chật hẹp, và được bài trí, trang bị vật dụng giống hệt nhau. Trong đó có đặt ít nhất một bộ máy vi tính, nhưng vì diện tích không gian quá nhỏ nên nó chiếm gần hết khoảng không, chỉ còn lại vừa đủ cho bạn ngồi vào đó. Bạn sẽ không thể đi lại thoải mái được, không thể nằm ra, thậm chí xoảy trở vận động cũng khó khăn vì quá chật hẹp.
À, bạn cũng phải đeo một cái thẻ có ghi một mã số trên túi áo. Bạn sẽ nhận ra rằng mọi người ở đây cũng đều đeo thẻ có mã số như vậy. Và bạn chỉ có thể tự do trong khoảng không gian chật hẹp của mình; bạn không được tự do đi sang khu vực khác, thậm chí không được sang buồng bên cạnh và đụng đến bất kỳ vật dụng gì ở đó.
Chưa hết, bạn không được làm ồn và ảnh hưởng, dù nhỏ nhất, đến những buồng xung quanh.
Và mỗi ngày sẽ có một người có chức vụ ở đây (tạm gọi là đốc công) đến giao cho bạn một số nhiệm vụ phải hoàn thành. Bạn sẽ làm việc trong buồng của mình, với những dụng cụ cung cấp sẵn. Không như những công việc ở thế giới bên ngoài, ở đây họ thực thi chế độ làm việc “tự do giờ giấc”. Điều đó có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là có những người ở cấp cao hơn nữa giao cho những viên đốc công các nhiệm vụ, và định các nhiệm vụ đó theo đơn vị thời gian là ngày, tuần, hoặc tháng. Đến phiên các đốc công này sẽ chia nhỏ các nhiệm vụ đó ra rồi giao lại cho những người như bạn. Điều kỳ lạ mới xảy ra ở đây. Cái mà viên đốc công nhận là một công việc cần n ngày, nhưng vì bạn được quản lý theo chế độ “tự do giờ giấc”, cho nên cái gọi là n ngày đó hoàn toàn không có ý nghĩa đối với bạn. Bạn có thể phải bỏ ra n nhân với 8 giờ để hoàn thành nó, hoặc có thể phải cần đến n nhân với 12 giờ, hoặc n nhân với 18 giờ, hoặc là (n+x+y+z) nhân với 18 giờ. Cái mà viên đốc công cần ở bạn là kết quả cuối cùng.
Được rồi. Tôi tạm dừng ở đây để hỏi bạn một câu:
Bạn nghĩ xem mình đang ở đâu? Tôi tin rằng chín trên mười người được hỏi sẽ có cùng một câu trả lời: đó là cái nhà tù. Nơi mà người ta tách biệt mọi người ra riêng rẽ; nơi mà hoạt động suốt ngày, suốt đêm, suốt năm; nơi mà người ta nhét thật nhiều người vào ở theo nguyên tắc tối ưu hóa tối đa về diện tích sử dụng và sẵn sàng y sinh mọi yếu tố khác; nơi mà người ta chỉ quan tâm đến công việc có được hoàn thành hay không, chứ không cần chú ý đến chất lượng và thời gian bỏ ra; và là nơi mà với tất cả sự hy sinh và chịu đựng như vậy, những người bỏ ra gần hết thời gian của họ ở đó sẽ chỉ được tưởng thưởng rất ít; và việc tưởng thưởng sẽ phải đợi cho đến khi xong nhiệm vụ, hoặc đến một ngày cố định nào đó trong năm (gọi là ngày ân xá, hay còn gọi là đợt performance appraisal) – (hãy nhớ đến cách mà ba mẹ tưởng thưởng cho bạn: trước, trong khi, và sau khi làm xong việc đều được cả, và thưởng một cách vô điều kiện, nếu bạn đậu đại học vào tháng 8 thì ba mẹ không bao giờ phải đợi đến tháng 12 mới thưởng cho bạn, thậm chí ngay từ tháng 5, tháng 6 cũng có thể khích lệ cho bạn rồi; bây giờ hãy so sanh với cách mà nhà tù trên thưởng cho bạn Bạn thhích cái nào hơn?
Nhưng ngoài chín người đó vẫn còn một người có câu trả lời hoàn tòan khác: nơi đây là một công ty phần mềm. Người đó không ai khác là một lập trình viên.
3) Nghề lập trình chẳng giúp gì cho gia đình được
Người Việt mình đi làm ngoài chuyện kiếm tiền là mục tiêu đầu tiên, còn sau đó thì muốn có thể “giúp đỡ” cho gia đình, họ hàng vào những dịp quan trọng. Ví dụ: chồng của con của em ruột của bà ngoại của tôi làm một chức lớn trong ngành hàng hải ở ngoài Hà Nội, nên gia đình tôi có “vấn đề” gì về chuyển hàng hóa đi nơi khác là OK liền ; hoặc nếu như chị họ của chị dâu của anh họ xa của bạn làm ở phòng tín dụng ngân hàng, bạn sẽ dễ dàng vay tiền để mua nhà hơn; hoặc là bạn học cũ hồi cấp II của mẹ tôi có một người bạn thân có người em gái ruột làm ở bộ phận Răng – Hàm – Mặt bệnh viện Chợ Rẫy, nên khi đứa cháu trai của anh rể của tôi cần đi nhổ một cái răng sâu, chắc chắn nó sẽ được ưu tiên vào trước mà không phải đợi lâu; ngoài ra, cháu bé này khi xin vào lớp 1 cũng rất dễ dàng vì một người họ hàng xa ở ngoài Bắc của tôi là bạn thời chiến đấu với vợ của ông hiệu trường của trường cấp I trọng điểm trong khu vực.
Vậy, tôi có thêm một câu hỏi dành cho bạn:
Tính từ lúc đi làm lập trình viên đến giờ, hãy kể ra một lần nào đó mà gia đình hay họ hàng của bạn đã “nhờ vả” bạn được việc gì đó? Tôi tin rằng phần lớn các lập trình viên đều không trả lời được câu hỏi này.

Vậy một câu hỏi dễ hơn:

Hãy nhìn xung quanh trong công ty phần mềm mà bạn đang làm, kể cả những người có chức vụ và thâm niên cao nhất, bạn có thấy họ “giúp đỡ” được cho gia đình việc gì chưa?
Hầu hết các lập trình viên cũng không thể trả lời được câu hỏi này.
Bởi vì khi bạn dành gần hết thời gian trong ngày của mình ngồi trước máy vi tính để viết chương trình, bạn sẽ chẳng có được một “lợi thế” nào khác trong cuộc sống, ngay trước mắt và về sau này. Thậm chí một người bạn của tôi đi làm marketing cho tập đoàn hóa mỹ phẩm, thoạt nhìn cũng chẳng có “ưu thế” gì đặc biệt, nhưng thật ra hằng tháng cũng được công ty cho nào là dầu gội đầu, sửa tắm, kem đánh răng, sản phẩm riêng dành cho chi em phụ nữ ,… hoàn toàn miễn phí. Ông bác làm bảo vệ kiêm soát vé ở sân vận động thì thỉnh thoảng đem được nhiều vé mời về cho gia đình. Người bạn khác làm kiến trúc sư thì có thể vẽ nhà dùm tôi với giá hữu nghị mà chất lượng thật bảo đảm. Còn bạn, bạn có thể đem được cái gì về? Đem cái chương trình mà ngay cả bạn dù viết ra nó cũng không hình dung người ta sẽ sử dụng ra sao? Hay là giúp đỡ họ hàng mình khi họ cần fix một vài cái bug trong một cái phần mềm nào đó. Thậm chí, một số bạn của tôi, đi du học lên cao để chuyên tâm làm nghiên cứu, thoạt nhìn thì có vẻ “vô tích sự” đối với gia đình, nhưng ngẫm lại thì cũng đem về nhà được cái danh là “ông tiến sĩ”, “ông thạc sĩ”. Còn nếu bạn đi làm lập trình viên, dù có được ra nước ngoài đi công tác, thì bà hàng xóm bên cạnh nhà cũng chỉ biết rằng: “thằng đó nó đi xuất khẩu lao động”.
4) Làm phần mềm thì sẽ ít cơ hội được giao tiếp với bên ngoài
Bởi vì bạn phải dành gần hết thời gian trong cuộc đời của mình trong một không gian chật hẹp, với phía trước là làm màn hình vi tính, hai bên trái và phải là hai vách ngăn, còn ngay phía sau lại là một lập trình viên khác cũng đang ngồi trong thế tù túng giống bạn. Đấy, thế giới của bạn hạn hẹp như thế. Bạn rời mắt khỏi màn hình, nhìn ra xa xăm, và chẳng phải đợi lâu khi mắt của bạn bị dội ngay lại bởi bức tường trước mặt. Lần cuối cùng mà bạn thấy ánh sáng mặt trời khi đang làm việc là khi nào? Phần lớn những người không bao giờ hình dung nổi mình có thể sống trong một căn nhà không bao giờ có ánh sáng tự nhiên, thế mà họ không nhận ra rằng mình dành hết thời gian ban ngày ở một môi trường khủng khiếp như vậy.
Đáng buồn thay, ở trong một mội trường như vậy còn khiến cho bạn ít có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Bạn sẽ ít khi gặp được những người mà bạn yêu thương, ít có điều kiện làm quen được với những người có thể giúp thay đổi cuộc đời hay sự nghiệp của bạn một cách tích cực. Khi bộ óc của bạn lúc nào cũng chỉ hoạt động trong 2 trạng thái: suy nghĩ logic (lúc bạn làm việc và đi học thêm vào buổi tối) và ngủ, chắc chắn bạn sẽ bị thui chụt đi rất nhiều khả năng cảm nhận cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, hay khả năng biểu lộ suy nghĩ của mình một cách mạch lạc và đầy xúc cảm.
Ồ không, bạn không hề cô đơn trong thế giới riêng của mình, vì bây giờ khoa học kỹ thuật đã phát triển rất cao. Có 2 phát minh vĩ đại có thể giúp cho bạn tiếp xúc với thế giới bên ngoài dù bạn ở bất kỳ đâu, bất kỳ khi nào: điện thoại di động và online messenger (ở VN thì có thể gọi luôn là Yahoo! Messenger, hay IM, vì nó quá phổ biến). Nhưng thật ra thì chúng chỉ làm cho thế giới của người lập trình viên tồi tệ thêm thôi. Hãy nghĩ về người mà bạn yêu thương nhất. Có thể bạn đã quá quen thuộc với khả năng gọi đến người đó, hay là nghe được giọng nói của người đó bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu. Hãy nghĩ lại thử xem. Thế ngoài giọng nói của người đó, bạn có thể nghe được tâm trạng, đọc được cảm xúc trên khuôn mặt người đó, nghe không chỉ bằng tai mà còn bằng trái tim của mình không? Hãy nghĩ lại thử xem. Có bao giời bạn thấy buồn cười không khi bạn trao đổi với người đó hằng ngày, mà người đó cũng không ở xa bạn, nhưng đến một hôm bạn chợt nhận ra người đó đã ốm đi rất nhiều, có vẻ mệt mỏi hơn rất nhiều, khi bạn có được thời gian hiếm hoi gặp mặt. Hãy thử nghĩ lại xem. Bạn có thể gọi đến người đó bất kỳ khi nào bạn muốn, nhưng liệu điện thoại di động có giúp cho bạn biết đúng lúc nào đó mà người đó cần bạn đến nhất không. Không thể rồi. Chỉ có ánh mắt, cử chỉ, khuôn mặt, hơi thở của người đó mới giúp bạn nghe ra được điều đó. Những tín hiệu này thì còn rất lâu khoa học kỹ thuật mới có thể giúp bạn được.
Hay như tôi đây, trước khi biết đến YM, tôi có thể viết một hơi mười mấy trang giấy, biểu lộ cảm xúc của mình qua từng từ ngữ, chấm câu, ngắt đoạn. Còn bây giờ tôi dùng phần lớn thời gian để suy nghĩ xem chèn cái emotion nào (, , , , ) để thay cho sự bất lực trong cách thể hiện cảm xúc của mình.
Tóm lại, bất kỳ ai cũng cần một cuộc sống cân bằng, vừa có thế giới riêng tư vừa có thể giới bên ngoài. Công việc lập trình viên có thể khiến cho cuộc sống của bạn mất cân bằng. Bạn có thể giải quyết bằng cách chữa trị đúng vào nguyên nhân của vấn đề (sự mất cân bằng), hoặc bạn có thể chọn cách chữa trị vào các triệu chứng (ít giao tiếp, tách biệt với thế giới bên ngoài). Phần lớn lập trình viên đều chọn cách thứ hai, và họ dành thật nhiều thời gian cho điện thoại di động và YM. Bất kỳ ai cũng hiểu điều đơn giản này: không thể tin vào một bác sĩ chỉ biết chữa bệnh bằng cách tìm mọi cách dứt cho được triệu chứng, cái mà bệnh nhân cần là chuẩn đoán tìm ra nguyên nhân và chữa được nguyên nhân của căn bệnh.
Điện thoại di động và YM chỉ giúp lập trình viên chữa trị các triệu chứng. Nó là những phương tiện thông tin tốt, đặc biệt tốt với những ai có cuộc sống cân bằng. Nhưng nó là một thảm họa đối với những ai có cuộc sống không cân bằng. Hầu hết mọi lập trình viên đều có cuộc sống không cân bằng.
5) Làm lập trình viên không “cao cấp” như mọi người nghĩ
Mọi người thương quan niệm ngành CNTT là ngành khoa học trình độ cao, hay là kỹ thuật cao (high-tech). Bởi vậy ai cũng cho rằng làm phần mềm là ngành kỹ thuật cao. Ở đâu sắp mở khu công nghệ cao, ở đấy người ta sẽ tìm cách chào đón các công ty phần mềm vào đầu tiên.
Thực sự không phải như vậy. Làm phần mềm không phải là kỹ thuật cao, ngược lại là khác, nó chính là ngành kỹ thuật thấp (low-tech). Công việc mà tôi đang làm là gì? Đó là chuyển những yêu cầu chưa rõ ràng của khách hàng thành những mã lệnh của máy vi tính. Chấm hết. Chẳng có gì là high-tech cả. Nếu nói thông dịch viên là một ngành kỹ thuật cao thì thật là buồn cười, còn tôi thấy nói rằng làm phần mềm là một ngành kỹ thuật đỉnh cao thì còn buồn cuời hơn.
CNTT là một ngành high-tech, và một khoa học cao cấp. Chính xác.
Nhưng làm phần mềm không phải là CNTT, và càng không phải là high-tech.
Những người nghiên cứu chuyên sâu về các lý thuyết lập trình, về các khoa học cơ bản cho ngành phần mềm là high-tech. Các lĩnh vực về compiler, database, AI (trí tuệ nhân tạo), robot, kể cả về cấu trúc dữ liệu và thuật toán,… đều có thể xem là high-tech. (À, mà hiện nay ở Việt Nam người ta đổ xô học lên cao để đi theo những cái high-tech này, nhưng có thật họ có làm những việc high-tech ở trong đó không thì tôi sẽ có dịp trình bày sau ).
Còn làm phần mềm lại ở một cấp thấp hơn rất nhiều. Tất cả mọi việc tôi cần làm để chuyển yêu cầu thành các mã lệnh là sử dụng các cấu trúc dữ liệu, các thuật toán đã sẵn có. Chẳng có gì là high-tech cả. Làm phần mềm mà một kỹ nghệ (engineering) chứ không phải là khoa học (science) hay là nghiên cứu (research) gì cả.
Bây giờ trở lại với công việc thực tế của lập trình viên. Các sinh viên ngành CNTT đều mơ mộng về một công việc rất high-tech, trong đó mình có thể tìm ra những thuật toán mạnh mẽ, những lý thuyết mới mẻ, những mô hình độc đáo, sáng tạo. Những chỉ sau 1,2 năm làm việc thì đều vỡ mộng vì thấy rằng công việc thực tế lại quá low-tech, quá “cơ bắp”.
Sử dụng lý thuyết sẵn có để làm ra phần mềm chính là kỹ nghệ phần mềm, cái này thì chằng có gì là high-tech theo như cách hiểu của mọi người cả.
Còn nếu muốn tìm ra những lý thuyết mới thì đó là một lĩnh vực hoàn toàn khác. Có thể rất high-tech, nhưng ở VN có lẽ có rất ít công ty tạo điều kiện để làm việc này. Còn ở nước ngoài có thể vào những bộ phần nghiên cứu phát triển ở các công ty lớn mà làm. Mà công việc đó thì cũng không còn được gọi là software engineering nữa.
Vậy thì bị kịch của lập trình viên là gì? Đó là phải làm một công việc rất low-tech trong khi đầu óc lại luôn mơ về một công việc high-tech. Hậu quả: công việc cực khổ, cơ bắp, nhàm chán, và chẳng có gì mới mẻ.
Có thể hiễu nỗi khổ này của lập trình viên bằng cách hình dung một anh chàng lúc nào cũng mơ mộng trở thành một nhà toán học lỗi lạc, trong khi công việc hằng ngày là phải tính toán sổ sách cho một cửa hiệu tạp hóa.
ooOoo
Nãy giờ tôi nhìn vào nghề lập trình viên bằng suy nghĩ phiến diện, tiêu cực. Bây giờ thử bỏ chiếc mũ màu đen trên đầu, bỏ cả cặp mắt kính đen ra, đội chiếc mũ màu vàng vào, ngước lên bầu trời trên cao, nhìn thấy ánh sáng mặt trời vàng rực. Vậy thử tìm cách nhìn nghề lập trình viên bằng con mắt lạc quan xem thế nào.
Nhưng trước hết thì phải đi uống nước ép trái cây đã.
Tường thuật từ một buổi ăn tối
Lại có một dịp khác tôi có dịp đi ăn tối với các người bạn của một người bạn của tôi. Thành phần thì đủ cả: dược sĩ, nhân viên bán hàng, marketing, giáo viên, người không có việc làm và người chưa có việc làm.
- Biết vậy hồi trước tao học ngành CNTT thì bây giờ sướng rồi.
Tôi giật mình và tiếp tục chăm chú lắng nghe.
- Ừ! – Một người khác nói. – Làm cái đó lương cao mà không phải lo lắng, chạy vạy nhiều.
- Làm ngành của tao nhìn bên ngoài thì đã thật, nhưng nhiều cái mình không thích nhưng cứ phải ráng mà chịu đựng, nhìn bọn làm phần mềm thảnh thơi mà thấy thèm.
À há! Khi mình thay đổi cách nhìn vào cùng một việc, mình sẽ thấy được nhiều điều quan trọng hơn. Vậy thì thử đội mũ vàng vào và nhìn mọi việc một cách tích cực và yêu đời xem.
1) Làm phần mềm thật là vui
Không có nhiều công việc trên đời này tự bản thân nó đem lại niềm vui như khi làm phần mềm.
Bằng chứng thì rất dễ tìm thấy. Hãy đến một công ty phần mềm vào buổi tối, vào ngày cuối tuần, thậm chí là ngày lễ, bạn sẽ thấy có một vài nhân viên vẫn đang ở công ty mày mò tìm hiểu, viết thêm một số phần mềm chẳng liên quan đến công việc, cũng chẳng để kiếm tiền. Họ mày mò chỉ đơn giản vì họ thích, vì nó hay, vì nó vui. Ngoài ra, những công nghệ mới liên quan đến phần mềm, và ngay cả bản thân chiếc máy vi tính, đều có thể đem lại niềm vui và sự thích thú cho người sử dụng. Tôi luôn thấy nhiều nhân viên ở lại công ty để duyệt web, chơi game bằng máy vi tính. Ngoài ra còn có vô số điều lý thú khác để làm với máy vi tính.
Ngược lại, tôi chưa bao giờ thấy một nhân viên kế toán hay tài chính ở lại công ty để “chơi” với mấy cái sổ sách cả. Tôi cũng chưa thấy ở nhà máy nào có công nhân tình nguyệnở lại để “quậy” với mấy cái máy mọc cả. Hay những người làm sales, họ sẽ làm gì sau khi hoàn thành công việc? Chẳng có gì trong công việc để “giải trí” cho họ cả. Có lẽ bia, rượu, thuốc lá, đồ nhắm thì vui hơn chăng?
Dĩ nhiên cũng có người ở lại để mày mò tìm hiểu thêm về công việc. Nhưng mục đích chủ yếu là để nâng cao kiến thức chuyên môn và thăng tiến. Đây là một phạm trù khác. Cái mà tôi muốn nói đến là niềm vui, là động lực tự nhiên, vô tư.
Tôi còn nhớ khi mình tham gia đội dự tuyển bóng đá ỏ trường hồi cấp II, sau giờ tập luyện mệt nhọc, tất cả chúng tôi đều ở lại để chia làm hai phe đá banh tiếp. Chẳng phải để rèn luyện gì cả, chỉ bởi vì đá banh thì vui, chơi với bạn bè thì rất vui.
Tôi còn quen một anh bạn làm nhân viên trong bệnh viện, chưa hề đi học chính thức về tin học, nhưng khi rảnh rỗi vẫn tự đọc sách để việt máy chương trình bằng VB để phục vụ cho công việc của mình và đồng nghiệp. Hay một ông bác tự mày mò học viết chương trình đơn giản, học thiết kế đồ họa để tự làm web cho mình. Thật là vui và thật là say mê. Họ cũng rất vui nếu tôi tặng họ những cuốn sách hay hay gửi cho họ những chương trình mẫu hữu ích.
Ngược lại, tôi chưa có dịp tặng những cuốn sách kiểu như “Nhập môn kế toán”, “Nghệ thuật bán hàng” cho ai đó mà tôi quen, để họ có thêm thú vui tiêu khiển.
Một công việc mà bản thân nó có thể đem lại niêm vui, sự thích thú một cách tự nhiên, vô tư, thì đó chắc chắn là một công việc tốt về lâu dài.
2) Làm phần mềm hướng mình đến những mục tiêu tốt đẹp
Ở bất kỳ công ty phần mềm nào, nhân viên luôn được khuyến khích:
Nâng cao và cập nhật kiến thức chuyên môn.Rèn luyện ngoại ngữ.Rèn luyện kỹ năng giao tiếp, giải quyết vấn đề, kỹ năng trình bày,…Chăm chỉ, có trách nhiệm,….
Nếu bạn thực hiện tốt những việc trên, bạn sẽ được đền đáp về nhiều mặt: thu nhập, chức vụ,… Nghĩa là bạn cần đặt những mục tiêu tốt đẹp, và thực hiện những kế hoạch tốt đẹp.
Những công việc khác thì thế nào? Ai cũng hiểu mục tiêu của ngành y là cao đẹp, nhưng để bảo đảm cuộc sống tốt đẹp thì phần lớn bác sĩ phải thực hiện những kế hoạch chẳng tốt đẹp tí nào. Bây giờ thì thầy cô giáo cũng phải chạy xô, ép buộc học sinh rất nhiều. Thậm chí cũng có những công việc mà cả mục tiêu và kế hoạch đều không cao đẹp tí nào cả. Chẳng hạn mục tiêu cuối cùng là phải rút ruột được khách hàng, chén ép người khác,….
Nói dễ hiểu hơn, môi trường làm phần mềm bản thân nó là nơi tạo điều kiện cho mọi người nỗ lực vì những mục tiêu cao đẹp, để mọi bên đều có lợi (Win/Win). Còn nhiều công việc khác, nếu muốn tốt cho mình thì phải bon chen, thủ đoạn, nói chung lợi cho mình thì hại cho người khác và ngược lại (Win/Lose hoặc Lose/Win).
3) Làm phần mềm có thể giúp đem lại thu nhập cao
Lương bổng của kỹ sư phần mềm thì không thể giúp mình làm giàu được. Tính ra lại không bằng những ngành khác. Nhưng thử nghĩ lại xem, có ai làm giàu chỉ bằng đồng lương của mình không?
Trước tiên, hãy xem lại mục tiêu của bạn là gì?
Kiếm một công việc có lương cao nhất?
Có được tài chính để mình đạt được những mục tiêu khác trong cuộc sống?
Nếu mục tiêu của bạn là 1, thì làm phần mềm không phải là công việc phù hợp. Mà thật ra cũng khó có một công việc phù hợp với mục tiêu này, vì ngay khi bạn kiếm được một công việc có mức lương cao hơn, bạn sẽ lại thấy (hay nghe đồn thấy) có một công việc có lương cao hơn nữa.
Còn để đạt được mục tiêu thứ 2, bạn cần làm tốt 3 điều:
Biết cách kiếm tiền.
Biết cách tiêu tiền.
Biết cách dùng số tiền còn dư lại để sinh ra nhiều tiền hơn.
Nghĩa là, làm việc và làm giàu là hai việc hoàn toàn khác nhau. Kẻ nào cố gắng nhập chung lại để giải quyết cùng một lúc cuối cùng chỉ thêm thất vọng mà thôi.
Điều tuyệt vời là thế này: làm phần mềm là công việc rất tốt để bạn hoàn thành tốt điều thứ nhất trong 3 việc trên. Tuyệt vời hơn nữa là bạn có thể kiếm tiền một cách lương thiện.
Nếu muốn có nhiều tiền hơn, cái mà bạn cần không phải là một công việc mới, mà là học và làm thật tốt hai điều còn lại. Dĩ nhiên, trên đời cũng có thể có công việc có mức lương quá tốt đến nỗi bạn không cần quan tâm đến hai điều còn lại. Nhưng nó sẽ rất hiếm, và dù sao thì thực hiện tốt cả 3 điều vẫn dễ dàng và căn cơ hơn là chỉ cần làm đều thứ nhất.
Khi nào có thời gian, tôi sẽ nói nhiều hơn về vấn đề “cơm áo gạo tiền này”.
4) Làm phần mềm tạo điều kiện có được cuộc sống cân bằng
Muốn sống hạnh phúc thì chúng ta phải khỏe mạnh về thể chất lẫn đầu óc. Mà đối với mỗi thứ, cách tốt nhất để nó khỏe mạnh là phải vận động.
Làm phần mềm là cách tốt nhất để vật động đầu óc. Nói chung các công việc liên quan đến dịch vụ, làm việc văn phòng, dạy học, nghiên cứu, ít nhiều cũng giúp vận động đầu óc. Sau khi kết thúc công việc, bạn có thể sử dụng thời gian rảnh để vận động tay chân, chơi thể thao, làm những việc khác để bồi bổ cơ thể. Thật là dễ dàng (dĩ nhiên nếu bạn chịu cố gắng ).
Những người làm công việc tay chân, cơ bắp thì không được thuận lợi như vậy. Tôi từng có thời gian làm rồi nên biết rõ. Sau một ngày làm việc đầu óc mệt nhoài, tôi có thể dễ dàng vận động gân cốt cho cân bằng. Nhưng sau một ngày làm việc tay chân rã rời, thật không dễ tí nào để dành thêm thời gian để vận động đầu óc. Đọc sách, chơi ô chữ, luyện vài bài toán Không đời nào làm được. Khả thi nhất là nằm dài xuống và coi một bộ phim lê thê, ướt át của Hàn Quốc. Cái đó thì thật ra chẳng giúp vận động đầu óc được một tí gì hết.
Một số công việc khác cũng độc hại không kém. Làm sếp chẳng hạn, hay đi tiếp khách để bán hàng cũng vậy. Bia rượu, thuốc lá, và có khi thêm mấy cái khoản nếu-không-nói-ra-thì-ai-cũng-hiểu, thật là một tai họa cho thể chất lẫn đầu óc. Uống xong một chai bia phải mất gần 1 giờ đồng hồ chạy bộ để khắc phục sự cố; nếu uống hết một két bia chắc phải mất hết một ngày không ăn uống gì để chạy bộ.
5) Và thử suy nghĩ tích cực về những suy nghĩ tiêu cực trước đó
Nếu mình làm phần mềm thì gia đình không “nhờ vả” gì được. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, thì thật là tốt. Ai trong chúng ta đều có gia đình, họ hàng, bạn bè, người quen để có thể “nhờ vả” những dịp như vậy. Thế thì khi nào mình cần, hay gia đình mình cần, thì cứ việc nhờ những người đó giúp đỡ.
Tôi muốn làm công việc mà mình yêu thích, làm người thực sự có ích; còn mấy việc “linh tinh và rắc rối” đó, chắc chắn có rất nhiều người có thể giúp đỡ tôi. Điều ngược lại thì tôi không muốn làm tí nào. Còn bạn thì sao?
Còn muốn tiếp xúc với bên ngoài nhiều hơn? Công việc lập trình đúng là không cho phép bạn tiếp xúc với nhiều người bên ngoài, nhưng đó là trong công việc. Lập trình không hề ngăn cản bạn sử dụng thời gian còn lại để làm những việc đó.
Đối với tôi, điều tuyệt vời nhất của công việc là nó không cho phép tôi gặp quá nhều người. Có nghĩa là nó sẽ giúp tôi không phải gặp những người mà tôi không thích, những người mà tôi và họ không đem lại sự thay đổi tốt đẹp cho nhau. Có nghĩa là nó giúp tôi quý trọng thời gian của mình, thời gian mà lẽ ra tôi phải dành cho những người tôi yêu thương nhất, những người yêu thương tôi nhất, những người có ý nghĩa đối với tôi nhất trong gia đình, công việc, sở thích,… Khi nhìn ra xung quanh, tôi thấy mình không thể làm một số công việc đơn giản bởi vì để làm tốt những việc đó, tôi phải hy sinh những điều có ý nghĩa nhất đối với tôi, để có được những điều mà thật ra chẳng có ý nghĩa gì về lâu dài cả, tôi phải làm bởi vì người ta yêu cầu tôi làm, hay là vì muốn được bằng như những người khác.
Vậy làm phần mềm thì lý thú hay là quá “cơ bắp”? Cũng nói về phần mềm, có người làm những việc rất high-tech, nhưng có người lại làm việc rất low-tech.
Thế nào là high-tech? Bạn có thể đọc cuốn sách “Nghệ thuật lập trình máy tính”
Thế nào là low-tech? Bạn thử đọc qua cuốn sách “Code Complete” Tôi đã đọc gần hết cuốn Code Complete, và đã từng cố gắng đọc cuốn “Nghệ thuật lập trình máy tính”, nhưng chỉ được vài chương của tập I là bỏ cuộc. Từ đó tôi hiểu mình thích hợp với phần low-tech khi làm phần mềm.
Điều hấp dẫn khi làm mấy cái low-tech này là gì? Đó là tư duy để hiểu đúng vấn đề cần giải quyết, phân tích những giải pháp có thể rồi chọn là giải pháp tốt nhất, dùng những kiến thức và công nghệ hiện có (những cái hiện có thôi, còn muốn tìm ra cái mới thì không thuộc về phạm trù ở đây nữa) để thiết kế giải pháp đó, hiện thực, rồi kiểm tra. Tất cả những việc trên luôn đặt dưới áp lực thời gian, áp lực về chất lượng.
Dĩ nhiên, nếu công việc lập trình là đáng chán thì nguyên nhân không phải bởi vì bản chất công việc là đáng chán; mà nguyên nhân là có sự khác biệt giữa nguyện vọng của bạn và thực tế bạn đang làm. Trong trường hợp đó, cái mà bạn cần không phải là một chức vụ mới (tôi không bao giờ muốn làm sếp để sai những người cấp dưới làm những việc mà bản thân tôi cũng thấy “è lưỡi”), không phải là một công ty mới, mà là một trong 3 cách:
Một công việc hoàn toàn mới, để thay đổi cái hiện tại.
Một suy nghĩ hoàn toàn mới, để thay đổi cái nguyện vọng.
Cả 1 và 2.
Tóm lại, mệnh đề “Làm phần mềm chẳng có gì cao sang và thật chán” là sai.
Lời kết
Ở đây tác giả chỉ mới đội mũ đen và mũ vàng để nhìn vào công việc mà mình đang làm.  Có bạn lập trình viên nào đội mũ trắng (dữ kiện, khách quan), hay các mũ màu khác không, giúp tác giả có thêm một hướng nhìn khác về nghề này xem nào.


Theo blog Lê Đình Lĩnh Nam
Hieuhoc.com

Võ sư Phạm Đình Phong: “Treo ấn từ quan” vì võ Việt

Từng là một quan chức cao cấp của ngành TDTT Bình Định, nhưng niềm đam mê và ý thức trách nhiệm với các môn võ cổ truyền của dân tộc đã khiến võ sư Phạm Đình Phong xin thôi chức PGĐ Sở TDTT Bình Định để có thể dành toàn bộ thời gian và tâm huyết cho hành trình chấn hưng võ Việt.
Tâm nguyện chấn hưng võ cổ truyền
Sinh ra và lớn lên trên miền đất võ Bình Định, đâu đâu cũng có phong trào học võ và luyện võ nên từ tấm bé võ sư Phạm Đình Phong đã được trui rèn trong môi trường võ thuật, nơi không chỉ rèn luyện thể chất và tinh thần, mà còn giúp ông thêm hiểu biết và yêu mến truyền thống võ học vĩ đại của dân tộc VN.
Từng là Phó Giám đốc Sở TDTT tỉnh Bình Định, võ sư Phạm Đình Phong không ngừng trăn trở vì nền võ dân tộc đang dần mai một, các làng võ dần biến mất, các tư liệu quý dần thất lạc theo thời gian, nếu không kịp thời chấn hưng bảo tồn thì e rằng trong thời gian ngắn nữa sẽ không còn khi các võ sư lớn tuổi qua đời.
Nhận ra việc bảo tồn văn hóa dân tộc là điều cấp bách trước nguy cơ nền văn hóa dân tộc bị pha tạp, vì thế, cuối năm 2000, ông xin thôi chức để tập trung sưu tầm nghiên cứu võ học. Với kinh nghiệm trong công tác quản lý văn hóa thể thao, ông vào công tác tại báo Thể thao VN với các bút danh Đình Phong, Duyên Anh, Phạm Đình.
Một thời gian dài võ cổ truyền không được chú trọng, ông đi gõ cửa nhiều nơi thỉnh đạt những ý kiến mong được quan tâm để cùng chấn hưng dòng võ dân tộc. Bên cạnh đó, ông tự bỏ kinh phí đi khắp nơi từ Nam ra Bắc để nghiên cứu, đúc kết, sưu tầm những tư liệu, những di chỉ và tài liệu quý của võ dân tộc để xây dựng những kế hoạch phát triển nâng tầm võ Việt.


Võ sư Phạm Đình Phong tâm huyết với võ cổ truyền Việt Nam

“Trong cuộc hành trình đầy chông gai này, nhiều lúc tôi có ý định bỏ cuộc. Nhưng mỗi lần như vậy thì dòng máu đam mê võ học lại thôi thúc khiến tôi suy nghĩ rằng, một nền võ học dân tộc với bao công lao của các vị võ sư, các bậc tiền bối cha anh đã dày công gây dựng không thể bị mai một. Như vậy sẽ có lỗi với tổ tiên”, võ sư Phạm Đình Phong chia sẻ về hành trình của mình.
Yêu quý, đam mê nghiệp báo và nặng lòng với võ thuật, ông đã phối hợp cùng phòng truyền hình báo Tuổi trẻ dàn dựng bộ phim “Huyền thoại miền đất võ” gồm 6 tập và ngay sau đó, nó tạo được tiếng vang lớn trong công tác bảo tồn nền võ học dân tộc.
Năm 2006, với mối quan hệ nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực võ thuật, ông cùng nữ võ sư Hồ Hoa Huệ vận động các hiệp hội võ cổ truyền VN các nước cùng hành hương về nguồn. Đồng thời đề xuất UBND tỉnh Bình Định để tổ chức liên hoan quốc tế võ cổ truyền VN lần đầu tại quê hương Hoàng đế Quang Trung (Tây Sơn, Bình Định).
Việc tổ chức ở đây không chỉ đơn thuần là hoạt động giao lưu võ thuật, mà còn là cuộc hành trình về thăm miền đất võ oai hùng, thăm các di tích lịch sử, văn hóa và các làng võ nổi tiếng đã dệt nên bao huyền thoại kỳ bí được lưu truyền từ đời này sang đời khác trên chính quê hương của người anh hùng áo vải cờ đào Quang Trung-Nguyễn Huệ.
Lần tổ chức đầu tiên chính là cầu nối của võ Bình Định với bạn bè võ sư – võ sĩ nước ngoài. Từ đó đến nay đã 3 kỳ liên hoan được tổ chức và đều là những ngày hội lớn của người yêu võ. Đầu tháng 8/2012 này sẽ là liên hoan lần thứ 4. Tính đến thời điểm này đã có 53 đoàn của 26 quốc gia đăng ký tham gia.
40 năm làm trong ngành văn hóa thể thao, ông đã đi khắp miền đất nước tìm hiểu võ thuật cũng như giành hết tâm huyết để chấn hưng nền võ học cổ truyền nước nhà. Tâm nguyện lớn nhất của ông là mong sao trước lúc qua đời được nhìn thấy võ cổ truyền VN trở thành quốc võ như thời hoàng kim cách đây hơn 200 năm của nhà Tây Sơn.
Đổi 12 năm cho 1 tác phẩm
Sau nhiều năm điền dã đến nhiều miền đất nước để nghiên cứu sưu tầm, ông chứng kiến sự biến mất khá nhanh của các “bảo bối” võ cổ truyền dân tộc. Nhiều làng võ vang danh một thời nay chỉ còn trong ký ức; nhiều dòng võ, võ phái nổi tiếng với các bậc anh hùng võ công tuyệt thế nhưng nhiều lý do khác nhau mà con cháu không theo nghiệp võ nữa nên hầu hết các tư liệu, hiện vật về võ học cũng mai một theo năm tháng. Mặt khác phần lớn các sách sử về võ học do để quá lâu và không được bảo quản đúng cách cũng đã nhanh chóng bị hư hỏng và tiêu hủy, trong khi đó ở các thư viện, viện nghiên cứu, trung tâm lưu trữ tư liệu lại quá ít.
Lo sợ trước thực trạng trên, đầu năm 2001, sau khi xin thôi giữ chức Phó Giám đốc Sở TDTT Bình Định, ông bắt đầu cuộc phiêu lưu tìm về cội nguồn của võ học cổ truyền. Đó là một chặng đường đầy chông gai. Một mình đơn độc trong việc sưu tầm nghiên cứu với điều kiện thiếu thốn trong khi nguồn tư liệu quá khan hiếm, tản mát do đó ông gặp không ít khó khăn khi đến các bảo tàng, thư viện, viện nghiên cứu, kho dữ liệu và các vùng đất võ để sưu tầm khai thác các nguồn tư liệu, gặp gỡ các dòng tộc, môn phái, võ sư…
Năm 2009, ông gặp tai nạn trên đường nghiên cứu và có ý định bỏ cuộc, nhưng với lòng yêu nghề và sự động viên của các võ sư, giáo sư, ông đã tiếp tục viết tác phẩm tâm huyết.
12 năm, một quãng đời không nhỏ của một con người chỉ dành cho việc nghiên cứu đúc kết tinh hoa võ thuật, cuối cùng đứa con tinh thần mà ông Phong mang nặng đẻ đau cũng hoàn thành.
Nó mang tên “Lịch sử võ học VN”, sách được phát hành vào ngày 17/6/2012. Sách dày 784 trang, gồm 2 chương, 12 mục và hơn 80 tiểu mục về quá trình hình thành, các giai đoạn phát triển, mốc son, sự kiện lịch sử oai hùng của nền võ Việt. Sách cũng có nhiều thông tin về các bậc tiên đế, anh hùng trung liệt với võ công tuyệt luân.
Những mảnh đất võ và nhiều truyền thuyết thú vị về những võ sư, môn phái lừng danh được dân gian truyền tụng cũng được ghi chép lại. Những kiến thức về hệ thống võ học VN như võ lý, võ lễ, võ đạo, võ y… cũng được viết lại một cách sâu sắc.
12 năm đằng đẳng không quản công chỉ với một khát khao gìn giữ cho được một tinh hoa văn hóa của dân tộc. Ngần đó thôi đủ nói lên cái tâm của ông với truyển thống, bản sắc đáng tự hào của quê hương. Trưởng thành trong gian khó nên thấu hiểu những khó khăn trên con đường võ nghiệp, hơn 40 năm hoạt động và chuyên tâm nghiên cứu võ cổ truyền dân tộc võ sư Phạm Đình Phong còn có một ước nguyện thành lập quỹ ủng hộ tài năng võ thuật và các lão võ sư gặp khó khăn hoạn nạn trong cuộc sống. Với những tấm gương điển hình như võ sư Phạm Đình Phong, võ học VN không sợ mất đi cái vốn quý nhất.